Cảm xúc tháng 4

THÁNG TƯ BẮT ĐẦU BẰNG MỘT LỜI NÓI DỐI…
Tháng tư gõ cửa, em lại hoài vọng về những dịu dàng xưa cũ, những ngón tay đan, những lời chưa ngỏ, những nẻo đường quyến luyến bước chân…
Tháng tư bắt đầu bằng một lời nói dối rằng “Chúng ta rồi cũng sẽ quên…”
Nói rằng, chúng ta rồi cũng sẽ quên đi những góc phố ngập tràn sắc hoa loa kèn tinh khôi, ướp cả con phố trong hương thơm dịu dàng mà tha thiết. Những gánh hoa tựa như những đám mây trắng, an nhiên trôi giữa phố phường tấp nập, neo đậu trong lòng người cảm giác bình yên.
Rằng chúng ta rồi cũng sẽ quên khung trời rợp những chiếc là xà cừ rụng lả tả trong mùa thay áo mới, những con đường tháng tư phủ đầy lá vàng như tấm thảm êm. Những chiếc lá khô buông mình theo cơn gió, cuốn theo những vòng xe hối hả, xào xạc cả con đường dài, xào xạc cả lòng người đi trên phố.
Rằng chúng ta sẽ rồi cũng sẽ quên đi những hoài niệm về nhau…
Và rồi tháng tư lại về cùng những đám mây trắng lang thang vô định, bầu trời cũng đã chuyển trong xanh, gió thoảng mang hương mùa hè trong trẻo, nắng dệt những sợi mơ hồ mà ấm áp… Ký ức lại khe khẽ thì thầm những lời dịu ngọt, trái tim thêm một lần lạc lối, lững thững đi qua những góc phố quen…
Tháng tư về, em vẫn nhớ những dịu dàng…
Và rồi em lại dệt trong mình những giấc mơ….
Vy Lâm

CÀ PHÊ THÁNG TƯ


Tháng tư về, khung trời xám bạc ẩm ướt cuối xuân dần chuyển sang trong xanh đầu hạ, trong không gian ngập tràn cảm giác trong trẻo mát lành của cơn mưa đêm còn vương lại. Một sớm thức giấc, vươn người mở rộng khung cửa sổ, cơn gió nhẹ nhàng tràn vào căn phòng nhỏ. Ngỡ ngàng, tháng tư đã về rồi ư?
Tháng tư về, người đi trên phố chẳng thể bỏ qua thú vui lang thang cà phê, chọn cho mình một góc ngồi bên cửa sổ và ngắm nhìn phố giao mùa. Quán cà phê tháng tư chẳng bao giờ có thể thiếu một lọ hoa loa kèn trắng muốt, còn đọng sương sớm, tỏa hương thơm dìu dịu quyện vào hương thơm nồng nàn, ấm áp của cà phê khiến cho khách ngồi chẳng muốn rời đi. Những giọt cà phê chậm rãi chảy, từng giọt từng giọt nhàn tản, phố ngoài kia vẫn tấp nập ngược xuôi… Bỗng nghe lòng thanh thản và bình yên đến kỳ lạ…
Hoặc có đôi khi, khách qua đường chẳng thể cưỡng lại mà ghé dừng chân ở một quán cà phê vỉa hè dưới tán cây nào đó, gọi cho mình một tách cà phê nóng và ngồi ngẩn ngơ ngắm phố. Tháng tư, những hàng cây đã thay lá xanh mướt mắt, những con đường không còn vương mưa xuân ẩm ướt, những chiếc lá khô xào xạc chạy. Lại tranh thủ hít hà nốt cái không khí trong lành mát mẻ còn lại của mùa xuân và lắng nghe từ đâu đó, giọng Khánh Linh trong trẻo vang lên…
“Mơ, em mơ, mơ về con đường nhỏ
Quanh co lối mòn hoa dại nở
Chỉ mình em bên anh, bên anh
Nghe…”
Tháng tư về…
Hải Phương

GD Star Rating
loading...

Bạn đã đọc chưa?

Trả lời

Email của bạn sẽ không bị công bố công khai.Các trường bắt buộc phải nhập được đánh dấu *

*