Con phố kỉ niệm

Mỗi người chúng ta ai cũng có một tuổi thơ gắn với một nơi nào đó. Có người có tuổi thơ ở nông thôn, lớn lên bên ruộng đồng, cuốc cày; có người lại có tuổi thơ ở nước ngoài, xa khỏi quê hương mình, nhưng với tôi lại khác, tuổi thơ của tôi gắn liền với một con phố cổ Hà Nội, đó là con phố Hàng Khoai. Nơi đây đã lưu giữ bao nhiêu kỷ niệm thời thơ ấu của tôi, một tuổi thơ yên bình, êm đềm và vui vẻ trong vòng tay yêu thương của gia đình. Cho đến tận bây giờ, dù đã chuyển đến một nơi ở mới, không còn gắn bó với con phố nhỏ thân thuộc, nhưng hình ảnh phố Hàng Khoai, hình ảnh về tuổi thơ tươi đẹp vẫn mãi khắc sâu trong tâm khảm của tôi.

Phố cũ Hà Nội, lạ mà quen

Con phố Hàng Khoai thân yêu của tôi là một trong những con phố cổ của Hà Nội, thuộc khu vực bảo vệ, tôn tạo cấp 2. Phố Hàng Khoai có chiều dài 360 mét, đi từ đường Trần Nhật Duật đến phố Hàng Lược thuộc đất thôn Huyền Thiên tổng Hậu Túc (sau đổi thành Đồng Xuân) huyện Thọ Xương, nay là phường Đồng Xuân, quận Hoàn Kiếm. Theo lời kể của bà ngoại tôi thì nơi đây xưa kia là nơi tập trung bán các loại củ (khoai) của nông dân mấy tổng lân cận, nơi đất bãi sông Hồng. Vào thời Pháp thuộc, phố có tên là Rue de Tubercules (Phố các củ), còn tên phố Hàng Khoai được chính thức gọi vào sau năm 1945 và được dùng cho đến ngày nay. Con phố được chia ra làm ba đoạn: hai đoạn đầu thuộc đất phường Đồng Xuân, đoạn cuối thuộc khu vực phường Hàng Mã. Đoạn đầu phố dài khoảng 100 mét đi từ đường Trần Nhật Duật đến ngã tư Nguyễn Thiện Thuật – Nguyễn Thiếp. Đây là đoạn phố khá sầm uất, tập trung những hàng bán vàng hương, áo mưa, văn phòng phẩm, tạp phẩm, rau củ quả. Trên đoạn phố này, có một con ngõ nhỏ và sâu mà người dân sống trên phố quen gọi là ngõ 17 (vì ngõ nằm ở số 17 phố Hàng Khoai). Từ ngã tư Nguyễn Thiện Thuật – Nguyễn Thiếp đến ngã tư Đồng Xuân – Hàng Giấy là đoạn giữa phố, dài khoảng 100 mét. Đây là đoạn phố tấp nập, nhộn nhịp nhất con phố và cũng là nơi ngày trước tôi ở. Khi tôi còn nhỏ thường được nghe bà kể chuyện về một ngôi chợ nằm ngay bên dãy số lẻ của con phố – chợ Đồng Xuân. Trong ký ức của tôi thì chợ Đồng Xuân là một trong những ngôi chợ lớn nhất Hà Nội mà tôi được biết. Nếu Hồ Tây, Văn Miếu – Quốc Tử Giám hay Quảng trường Ba Đình là biểu tượng cho những danh lam thắng cảnh, văn hóa chính trị của thủ đô thì khi nhắc tới địa danh Đồng Xuân, người ta sẽ liên tưởng ngay tới biểu tượng mua sắm của Hà Nội. Khu chợ thường xuyên tấp nập người ra vào và là nơi cung cấp đủ các mặt hàng từ Bắc tới Nam. Bà tôi kể rằng chợ Đồng Xuân còn là một di tích lịch sử nổi tiếng với những năm tháng oanh liệt đánh đuổi thực dân Pháp mà sự kiện nổi bật là “Hà Nội 60 ngày đêm khói lửa”. Trải qua bao năm tháng, chợ Đồng Xuân vẫn tồn tại, đứng vững như khẳng định sự trường tồn của nó. Bên chẵn của đoạn phố này, là các cửa hàng bát đĩa, đồ gia dụng,… Ở giữa đoạn phố (số nhà 54 Hàng Khoai) có một ngôi chùa cổ, nghe nói đã được xây dựng từ lâu lắm rồi. Đây là một trong những Thăng Long tứ quán của Đạo giáo trên đất Thăng Long xưa nhưng sau này khi Đạo giáo suy yếu, đạo quán này đã bị Phật giáo hóa, trở thành chùa.

Phố Hàng Khoai

Vì vậy, tên gọi chính thức của chùa sau này là Quán chùa Huyền Thiên. Tuy nằm giữa con phố Hàng Khoai sầm uất nhưng nơi đây vẫn trầm mặc, trang nghiêm như đúng với dáng vẻ cổ kính vốn có của nó. Bước vào phía trong chùa, ta mới thực sự cảm nhận được hết vẻ đẹp, vẻ yên bình của ngôi chùa nằm khuất mình dưới bóng cây đa cố thụ. Ở đây, ngày xưa tôi và lũ trẻ hàng xóm hay được bà hay mẹ đưa vào mỗi dịp lễ Tết. Bước vào đây, ta như giũ bỏ được hết bụi trần, giũ đi hết những lo toan, phiền muộn để thực sự thả lòng mình vào chốn trang nghiêm này. Hai bên hông của chùa là hai con ngõ rộng và sâu là ngõ Hàng Khoai I và ngõ Hàng Khoai II. Trong hai con ngõ này thì ngõ Hàng Khoai II là nơi lưu giữ tuổi thơ của tôi nhiều nhất vì nhà tôi xưa nằm trong con ngõ này. Bước vào đầu ngõ, ta đã thấy được cái vẻ nhộn nhịp của nơi phố chợ với các hàng bát đĩa, đồ ăn. Nhà tôi nằm ở số nhà 25, phía bên phải của con ngõ, căn nhà nhỏ nhưng lại chứa đựng cả thời thơ ấu thật hồn nhiên, ngây thơ, nghịch ngợm. Căn nhà ấy không thể to, đẹp như căn nhà mới của tôi bây giờ nhưng tôi vẫn thấy yêu căn nhà cũ của tôi, yêu không chỉ bởi vì nét cổ kính, đậm chất phong cách Hà Nội xưa của nó, mà tôi còn yêu ở những kỷ niệm của tôi đối với nó. Đi qua nhà tôi, vào sâu trong ngõ ta có thể ra đến phố Gầm Cầm. Qua hết đoạn giữa, ta lại đến tiếp với đoạn cuối của con phố Hàng Khoai. Đây là một đoạn dốc thoải (mà người dân ở phố quen gọi là dốc Hàng Lược) dài khoảng 100 mét đi từ ngã tư Đồng Xuân – Hàng Giấy đến phố Hàng Lược. Ở đầu đoạn dốc này có rất nhiều hàng bán hoa, quả, phía cuối là nơi tập trung các cửa hàng bán đồ gia dụng. Nhắc đến Hàng Khoai, người ta còn nhớ một nghệ nhân đúc đổng nổi tiếng (được mệnh danh là đệ nhất đúc đồng), đó là nghệ nhân Lê Văn Khang. Ngôi nhà của ông nằm trong một con ngõ nhỏ cuối phố (Ngõ 82). Trải dài từ đầu phố đến cuối phố, nơi nào cũng hiện hữu sự đông vui, nhộn nhịp, và chính điều ấy đã càng làm nên nét đặc trưng riêng của phố Hàng Khoai.
Hà Nội có 36 phố phường, mỗi phố có một lịch sử và vẻ đẹp riêng nhưng với tôi, Hàng Khoai dường như là con phố đẹp nhất, là nơi lưu giữ những kỷ niệm một thời mà tôi không thể quên. Phải nói rằng, tôi yêu từng mái nhà, từng góc phố, từng chiếc lá, từng hàng cây trên con phố này. Thứ tình cảm nồng nàn mà khó có thể diễn tả hết bằng lời, như của một người con xa quê nhớ về quê hương mình, cũng giống với câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên đã viết: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”.

Theo TDV

GD Star Rating
loading...

Bạn đã đọc chưa?

Trả lời

Email của bạn sẽ không bị công bố công khai.Các trường bắt buộc phải nhập được đánh dấu *

*