Trái tim nhiều ngăn

Tôi là kẻ có trái tim vô cùng yếu ớt. Vâng ạ, khổ lắm cơ, cứ thấy người đẹp, chân dài là tôi xiêu lòng, tim đập bùm bụp, mắt hoa lên và lưỡi muốn nhó nhoáy nói ra lời đường mật. Tôi đã đi khám giáo sư Tâm rồi, giáo sư bảo bệnh này mãn tính, vô phương cứu chữa. Thôi thì cứ chung sống hòa bình với nó vậy. Tiễn tôi ra cửa, giáo sư Tâm còn nhay nháy mắt. Chúc mừng cậu đã mắc bệnh “trái tim chia nhiều ngăn”. Tha hồ tận hưởng hoa thơm trái ngọt cuộc đời, cứ rung rinh cho tợn vào hỡi trái tim tội nghiệp, rồi kheo khéo mà giải quyết hậu quả nhé.

Đấy, giáo sư đã phán thế thì mọi người, nhất là các cô gái đẹp quá nặng lòng với tôi đừng trách móc tôi tại sao lại không chịu chữa bệnh. Ta đừng nên lao đầu vào bức tường đá làm gì.

Tôi đã có vợ rồi. Vợ tôi tự nguyện thuộc sở hữu của tôi. Ấy là cô ấy thề thốt thế, tôi cũng rung rinh lắm. Nhưng đó là cô ấy tự nguyện, chứ tôi nào bắt ép. Để cho công bằng, cô ấy cũng đòi tôi thuộc sở hữu chỉ một mình cô ấy, thuộc về cô ấy mà thôi. Cô ấy thích thế thì tôi hứa luôn. Không gì dễ dàng bằng tung ra một lời hứa. Tôi vốn là Hứa đại nhân mà.

Bỗng một hôm, tôi ra đường, thế quái nào va luôn phải một em chân dài đến nách. Mỗi bước em sải dài miên man làm trái tim tôi cũng dài theo. Luống cuống chạy theo em, thế nào tôi lại vướng vào đôi chân dài của em và ngã kềnh kếnh cang. Tôi chính thức ngã toàn tập. Em dịu dàng nâng tôi lên và bảo: Chào người đàn ông mà cuộc đời đã sắp đặt ban tặng cho em. Anh tuy chân ngắn, nhưng túi rất dài phải không? Tuần trước em đi xem bói, thầy đã phán thế rồi. Anh sẽ bỗng dưng rơi vào cuộc đời em và em nở hoa nhuận sắc. Anh sẽ tưới tắm cho em cả đời, ngồi mát ăn bát vàng, đúng không? Còn biết làm thế nào nữa, tôi khoái chí gật đầu liền. Đúng là túi tôi có dài thật. Tôi vừa giúp ông bô bà bô ở quê bán được ba sào đất liền thửa, tiền còn rủng rỉnh chưa kịp mang ra ngân hàng gửi sổ hộ hai cụ. Thôi thì cứ mượn tạm đã. Các cụ thương con bằng giời bằng bể chắc chẳng vì cái sự muộn gửi tiền mà ăn thịt con đâu nhỉ.

Tôi cứ thế tìn tìn chiều chuộng em Chân dài. Chỉ cần tốn chút chi phí đi mua cho em mấy cái váy ngắn là em ưng bụng liền. Không quá khó với một thằng dài túi là tôi. Vợ tôi thì rất là ngây thơ và ngủ quên trên chiến thắng, cứ thấy tôi tháng nộp lương, đêm nộp thuế đều đặn là nàng gắn cho tôi huy chương “Người chiến sỹ ấy”. Và  nàng cứ thế mà yên tâm khò khò.

Đang lúc vô cùng vui vẻ, cân đối được cả nghĩa vụ với vợ và tình cảm với Chân dài, thì một sáng ra cửa, lại một buổi sáng đáng yêu vô ngần, tôi bỗng va phải một em Chuông bự. Ối chao ơi, khi đứng trước mặt em, ta không còn là chính ta nữa, mà sẽ bị hút mắt vào cặp chuông nẩy nở xinh đẹp vô ngần của em. Thế là trái tim yếu ớt của tôi lại rụng thêm lần nữa xuống… dạ dày. Mất công tôi phải hết sức huy động vận công mới kéo được nó lên trả về chỗ cũ. Nó vẫn run rẩy khôn nguôi, cho đến khi tôi đầu hàng, đến bên Chuông bự và hỏi, này em, trái tim bướng bỉnh của anh đã phản bội anh rồi. Nó đã bỏ anh đi và tình nguyện làm cái bóng của em. Không có nó, anh sẽ chết, vậy em hãy cho anh theo em để níu kéo sự sống. Chuông bự bật cười, rung rinh hết cả, rồi nhỏ nhẻ, cho em nhìn vào ví anh đã nhé, sau đó ta mới nói chuyện. Ôi, nàng quả là tinh quái, nhưng tôi nào có thể thoát ra? Kể cả lòng mình tôi cũng mở toang cho nàng nhảy vào chứ đừng nói tới ví.

(Ảnh Minh Họa)

Một hôm, vừa hẹn Chuông bự chở nàng đi mua “quang gánh”, thì em Chân dài lại làm nũng đòi chở đi mua váy ngắn. Không sao, nhanh trí khôn, tôi hẹn mỗi nàng cách nhau 1 tiếng ba mươi phút. Chừng đó là đủ rồi. Tôi chạy vội đi đón Chuông bự, không quên nhét cái thẻ visa vào ví. Dạo này tôi ăn tiêu thoáng lắm, nên tiền mặt không thể mang kè kè cho đủ, phải có thẻ ghi nợ, được phép tiêu xả láng. Tiền bán đất của thày u ở quê tôi vẫn còn giữ trong ngân hàng, hụt đi bao nhiêu tôi không thèm quan tâm. Nếu quan tâm hẳn tôi sẽ ngất mất. Nào ngờ, lúc chìa thẻ ra thanh toán, cô bán hàng thông báo thẻ của tôi đã dùng quá số tiền cho phép. Bực quá tôi tranh cãi một hồi thì nàng Chuông bự giận đùng đùng, vùng vằng đi ra, tôi đuổi theo thì vừa lúc Chân dài lướt vào, nàng làm gì ở đây? Tôi chỉ muốn độn thổ, đã đến giờ hẹn với nàng đâu? Chân dài đứng trước mặt tôi, dạng hai chân chao ôi là dài, ngáng đường tôi và Chuông bự, hất hàm ra ý hỏi. Chuông bự thấy Chân dài oách quá, tưởng Chân dài là vợ tôi, nên sợ hãi bám sau lưng tôi. Tôi hốt hoảng chưa nghĩ ra cách gì, thì cô vợ nhu mì của tôi ở đâu bất thần hiện ra, cứ như có ma đưa lối, quỷ dẫn đường vậy. Ba người đàn bà xâu xé tôi, chực nuốt chửng tôi cho hả. Tại sao họ không xông vào cấu xé nhau mà lại xông vào tôi cả thế kia? Tại họ cứ làm khổ trái tim yếu ớt của tôi mà không chịu buông tha đấy chứ. 6 con mắt nảy lửa khiến tôi choáng váng. Ôi trái tim đau khổ của tôi. A, trái tim, tất cả là tại mày. Tôi nghĩ đến đó liền lăn đùng ra ngất đi, tôi vốn bị bệnh tim mà. Thế là giải tán được đám đông, Chân dài và Chuông bự lẹ chuồn mất, còn vợ đưa tôi vào bệnh viện cấp cứu. Hy vọng trái tim bệnh tật của tôi sẽ qua khỏi, mà nếu không qua khỏi, thì càng đỡ rắc rối.

Nhưng xét ra, yêu là một năng lực nhân tính quý giá vô ngần. Ai không biết yêu kẻ đó dại. Ai chỉ biết yêu nhõn một người suốt cả cuộc đời mình kẻ đó dại không sao kể xiết, dại cả một bồ, một đụn.

Theo TDV

GD Star Rating
loading...
Trái tim nhiều ngăn, 5.0 out of 5 based on 1 rating

Bạn đã đọc chưa?

Trả lời

Email của bạn sẽ không bị công bố công khai.Các trường bắt buộc phải nhập được đánh dấu *

*